Truyện Đừng vì anh mà khóc Tác Giả: Lei-Lei (Gay bear)

  • Người đăng adminhuy
  • Start date
trai bao da nang
spa massage boy
trai bao sài gòn
callboy trai dep vip
call boy chơi xuyên việt
callboy sai gon top bot
trai bao
bo88vip
A

adminhuy

Administrator
Ban Quản Trị
7/4/19
723
0
16
#GAYBEARS

MỌI TƯƠNG TƯ ĐỀU HOÀN TOÀN LÀ NHÂN DUYÊN.

Dựa trên một câu chuyện có thật của bản thân đã trải qua.

“Đến mãi sau này thì điều anh luyến tiếc nhất vẫn là chẳng thể có được em bên mình. Cảm ơn em…”

Chap 1: Chia tay



Thế giới có biết bao nhiêu người, liệu đã bao giờ ta tự hỏi: Tại sao có những người đến và đi thoáng qua nhưng lại có những người khiến cả đời ta chẳng thể quên được? Tại sao lại là họ mà không phải ai khác? Có lẽ, tất cả cũng vì một chữ DUYÊN. Có duyên, có nợ mới có gặp gỡ. Nhưng nhân duyên chưa trọn thì cũng chẳng nên trách móc, thù hận. Ta nên chấp nhận mối lương duyên ấy và biết ơn nó. Vì sự có mặt của họ dù ít hay nhiều cũng đã khiến cuộc đời ta thêm nhiều màu sắc, thêm nhiều kỉ niệm, nhiều cung bậc cảm xúc.

Nó tên Hoàng (24 tuổi) sinh ra trong một gia đình khá giả ở tỉnh lẻ. Mặt mũi đẹp trai, cao ráo, sáng sủa. Tính tình lạnh lùng ít nói, có khi là bất cần. Là con một nên được bố mẹ cưng chiều hết mực nhưng không vì thế mà gia đình không lo lắng cho tương lai của nó. 24 tuổi cái tuổi mà người ta có việc làm, có nhiều mối quan hệ hơn trong xã hội. Chưa kể, nhiều đứa đã có cả gia đình, lấy vợ gả chồng thì nó vẫn còn đang loay hoay học hành trên mảnh đất thủ đô đầy những xô bồ,tấp nập. Cũng chỉ vì cái tính khí của nó. Nó không muốn không thích sống theo cuộc sống dập khuôn cứng nhắc mà bố mẹ định hướng cho. Nó thích theo đuổi đam mê, theo đuổi ước mơ, theo cái sở thích của nó. Nó bỏ lên hà nội sống tự lập được mấy năm học nghệ thuật thì bị bố mẹ lên xích cổ về. Ngông cuồng, bướng bỉnh đến mấy, nó cũng chẳng thể nào chống đối được bố mẹ. Bố buộc nó phải học hành đàng hoàng để sau này có thể tiếp tục duy trì cơ ngơi của ông ta. Và nó đành miễn cưỡng chấp nhận nên có lẽ từ lâu nó đã chẳng thể nào tìm thấy niềm vui trong cuộc sống của mình. Từ khi học đại học, nó chẳng buồn về nhà. Một phần vì chán ghét cái không khí ngay cả đến bữa cơm cũng chỉ có nó với bà giúp việc lủi thủi. Một phần vì mệt mỏi khi lúc nào cũng nghe lời mẹ càm ràm về việc lớn đầu mà chưa mảnh tình vắt vai. Mẹ nó còn thiếu thứ gì đâu, giờ chỉ thiếu là thiếu đứa cháu nội cho bà bế. Ở quê các bà các mẹ thấy người ta có con có cháu đề huề là ham lắm. Tính nó thì là vậy, yêu đương nhiều nhưng cũng chỉ toàn thoáng qua, cũng chẳng thích công khai. Nó lạnh băng, người ta đến cũng chỉ vì tò mò, khám phá rồi không chịu nổi nên lại rời đi.

…..

Sáng thứ 2 đầu tuần, tỉnh giấc khi thấy cả vài chục tin nhắn vs cuộc gọi nhỡ từ Linh (người yêu hiện tại của nó), nó uể oải ngáp ngắn, ngáp dài mở điện thoại, bật bài nhạc mà mấy ngày nay nó thích nghe, bước chân vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị cho tuần mới. Nó chẳng buồn xem những đoạn tin nhắn từ tối qua vì nó thừa hiểu được nội dung trong đó. Nó mệt, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng bởi cuộc nhậu hôm qua đến giờ. Mặc quần áo chỉn chu, xỏ chiếc sneaker, vơ vội một vài quyển sách linh tinh, nó xách balo lên lớp. Trên giảng đường ồn ào m, lộn xộn, mình nó như lạc lõng trong cái không khí ấy. Nhét chặt cái tai nghe, nó lạc vào những dòng suy nghĩ, nghĩ mông lung nghĩ đủ thứ chuyện mà quên mất nghĩ đến Linh. Tiếng tin nhắn lại vang đến: “chia tay đi”. Nó lướt nhìn qua, khẽ nhếch mép cười:

– Lại là chia tay à!

Dường như chuyện này đến nhiều với nó đến mức khiến nó cảm thấy bình thản vô cùng. Cau đôi mày, không chần chừ nó nhấn phím rất nhanh như chẳng hề phải suy nghĩ: “Ừ. Ok nếu em thích”.

Thực ra, nó cũng càng ngày càng cảm thấy mệt mỏi với chuyện yêu đương như thế này. Lúc nào cũng vậy, không yêu thì thấy cô đơn nhưng yêu rồi nó lại thấy mất đi sự tự do. Nó ghét gò bó. Nó ghét đi đâu cũng phải báo cáo với Linh rồi ghét bị Linh ghen tuông dỗi hờn suốt ngày. Nó ghét cuộc sống nhàm chán lặp đi, lặp lại như vậy. Nó mệt thật xự.

Một ngày, hai ngày, một tuần, hai tuần, một tháng,.. trôi qua mà vẫn chẳng thấy nó nhắn tin cho Linh. Lần này 2 đứa có vẻ thi gan với nhau thật rồi. Đến cuối cùng con bé Linh cũng phải chịu xuống nước nhắn tin trước cho nó: “Nhớ nhau không?”. Dòng chữ đã xem hiện lên mà chẳng chút hồi âm nào gửi lại. Hôm sau Linh lại nhắn cho nó: “Xin lỗi vì lại làm phiền anh rồi. Nhưng anh dạo này ổn chứ? Em thì nhớ anh” Cũng chẳng thấy nó rep lại. Linh lại khóc, khóc vì có lẽ không giống như mọi lần, lần chia tay này là thật. Vùi đầu xuống gối hình ảnh nó cứ luẩn quẩn trong đầu, Linh chẳng hiểu vì sao lại dành nhiều tình cảm đến một con người ngang bướng, lạnh lùng như nó đến vậy.

3h sáng Linh cứ soạn tin nhắn thật dài rồi lại xoá, soạn rồi lại xoá…

Cuối cùng con bé chìm vào giấc ngủ lúc nào mà không hay…
 

Bài tương tự


x
trai bao
x
trai bao