Truyện Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân

  • Người đăng adminhuy
  • Start date
trai bao da nang
spa massage boy
trai bao sài gòn
callboy trai dep vip
call boy chơi xuyên việt
callboy sai gon top bot
trai bao
bo88vip
A

adminhuy

Administrator
Ban Quản Trị
7/4/19
725
0
16
Chương 2: Hảo nhân nan vi (làm người tốt thật khó)

Một ngày nọ, chạng vạng tan tầm mới về nhà, Kì Sam cơm còn chưa ăn, đầu tiên đã đi pha nước đường gluco, dùng thìa đút cho nam nhân nằm trên giường. Đút thuận lời thìa đầu tiên, chuẩn bị đút lần nữa,thì, tay vừa đưa qua đã bị nắm lấy, nước trong thìa văng ra.​


“Nửa điểm nội lực cũng không có, phế nhân nhà ngươi, dám đối bổn tọa làm càn!” Người hôn mê suốt năm ngày kia lúc này đang ngồi thẳng lưng ở trên giường, một bàn tay bắt lấy cổ tay Kì Sam, tay kia bóp cổ hắn, chậm rãi siết chặt: ” Ngươi cho bổn tọa uống cái gì?”


Một loạt các động tác nhanh chóng liên tiếp bày ra, khiến Kì Sam hoàn toàn không rõ tại sao y làm được, càng miễn bàn đến việc né tránh. So với việc hô hấp đang dần dần khó khăn, thì hắn tức giận với ánh mắt đối địch không giải thích được của đối phương hơn.


Vốn dĩ cứu y là do nhất thời động lòng trắc ẩn, chưa hề muốn được báo đáp, chỉ hy vọng thân phận đối phương không phức tạp, đừng để cho hắn cuối cùng phải dính lấy phiền toái. Người này có thể không tỉnh lại, việc này coi như qua đi. Nhưng người này hôm nay vừa mới tỉnh đã bóp cổ hắn, bày ra tư thế muốn giết hắn? Cho dù không nói cảm ơn một câu, thì cũng đừng nên lấy oán báo ân thế chứ….

“Ngươi nghĩ là uống cái gì, độc dược chắc? Ngươi hôn mê tại nơi không người, ta chỉ cần làm như không phát hiện, mặc kệ ngươi, ngươi nghĩ ngươi có thể sống sót? Chẳng lẽ ta nhàn rỗi đến mức nhàm chán, cứu ngươi trở về, chờ ngươi tỉnh lại rồi lại giết ngươi sao?” Thua nhân không thua trận, Kì Sam chống lại ánh mắt y, ngữ khí mang điểm trào phúng.


“Cứu ta?”

Người nọ ngữ khí tuy rằng hòa hoãn đi đôi chút, nhưng lực đạo trên tay hoàn toàn không thả lỏng một chút nào.


Tay vươn gần tới chỗ cổ bị chế trụ, hắn có ý giằng ra, cào cào ngón tay: ” Buông ra, nếu không….Ta không trả lời.”

Bàn tay cũng không hề ngoan ngoãn nghe lời mà buông ra ngay lập tức, chỉ là không bóp gắt gao, nhìn như tùy ý nắm cổ hắn. Dương như chỉ cần Kì Sam có chút động tĩnh, sẽ ngay lập tức tại tư thế ấy mà vặn gãy cổ hắn.


“Ngươi ngất xỉu ở trên núi hoang tàn vắng vẻ, nếu không phải ta đúng lúc đi vào trong đó leo núi, ngươi cho là ngươi có thể sống được trên năm ngày như thế này?”

” Ngọn núi đó có phải tên là Hắc Mộc Nhai?”


Hắc Mộc Nhai? Trung Quốc làm gì có ngọn núi nào tên quái dị như thế. Kì Sam cố gắng nhớ lại tên ngọn núi đó, ” Thái Sùng Sơn.”

Người nọ hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên không tin vào lí do thoái thác ấy của hắn, biểu tình mang theo nghi hoặc, chậm rãi siết chặt tay.


Khó lúc có lòng hảo tâm còn gặp ác báo, Kì Sam nổi giận, bát nước đường từ nãy đến giờ hắn vẫn đang cầm bị ném xuống, ping một tiếng lăn trên mặt đất. Hai tay rảnh rang hướng ngực người nọ đẩy một cái, đem người trực tiếp đẩy ngã trên giường. Chỉ trông cậy vào chút nước đường ít ỏi uống mỗi ngày, làm sao có khả năng chống lại hắn – một nam nhân trưởng thành khỏe mạnh? Huống chi hắn đem hết khí lực đặt ở bàn tay đang bóp cổ mình, Kì Sam không hề báo trước đột ngột tấn công, làm cho y khó lòng phòng bị.

” Ngươi!” Người nọ ngã trên giường, tay ôm bụng, vẻ mặt kinh ngạc: ” Vết thương của ta…..”


Vết thương? Chỉ là đẩy ngã mà thôi, không đến mức làm y bị thương chứ? Còn nữa, nếu đánh y bị thương, cũng là bị ở ngực,y ôm bụng làm cái gì?

[l]“Ngươi không sao chứ?” Rốt cuộc vẫn lo lắng, Kì Sam ngồi xuống cạnh hắn, thân thiết hỏi.
 

x
trai bao
x
trai bao